Tôi vẫn nhớ, hồi nhỏ, sau mỗi
trận mưa rào tháng bảy, con đường nhỏ từ ngoài đường cái vào nhà tôi ngập đến
đầu gối. Sớm hôm sau, lũ trẻ chúng tôi thích thú hò hét nhau dậy để ra đường
bắt cá, lội nước nghịch.
***

Nước từ phía thượng nguồn đổ về, màu đỏ oạch, trôi theo đầy rác
rưởi. Những trận mưa to như thế này, phần lớn những nhà có ao cá trong làng đều
bị ngập, cá theo đó bị trôi ra ngoài vô số. Cầm mấy chiếc cần câu nhỏ xíu,
chúng tôi lao ra cùng tụi trẻ trong xóm để câu cá, ếch, nhái. Đứa thì mặc quần
sóc, đứa thì quần thâm vẻn cao, lấy dây chuối buộc cho khỏi tuột để lội, khi
thích chí còn đùa nhau té nước ướt sũng. Hai bên đường, từng vạt lúa chìm nghỉm.
Chúng tôi cười sảng khoái, những nụ cười ngây thơ, hồn nhiên mà không biết rằng
cha mẹ ở nhà đang nẫu ruột, nẫu gan nhìn mấy sào lúa cấy chưa đầy tháng ngập
trong màn nước trắng xóa. Lũ trẻ chúng tôi cũng chẳng hề thắc mắc khi cả tuần
mưa, nhà chỉ ăn lạc rang với mắm, thịnh soạn hơn là bát tương đánh trứng gà hấp
vào nồi cơm mà không hề có một đĩa rau, bát canh như thông thường. Mưa to, mưa
liên tục như thế, cả bãi rau muống đã ngập úng, dàn bí xanh mẹ trồng hôm nào
gần nhà còn ra hoa vàng chi chít giờ cũng đổ xiêu vẹo và dần bị chết rút.
Mùa mưa bão, nước mắt con trẻ tôi sợ hãi hòa cùng nước mưa khi
ba mẹ con trong căn nhà cấp bốn chật vật chạy hết chỗ nọ đến chỗ kia lấy xô,
chậu hứng cho khỏi dột, lúc sấm to, tôi co ro nép vào người mẹ. Ngôi nhà xây dựng
gần 30 năm chỉ bằng tường cay, mái ngói lâu năm mục hai bên xô như một bà cụ
cao tuổi răng rụng gần hết. Cứ mỗi độ mưa to, mẹ mắc màn vội rồi giục tôi trèo
lên giường nằm và nhắm mắt thật kỹ. Trong tâm trí tôi, lúc đó chỉ nghĩ mẹ dặn
phải làm theo nếu không ông "sấm ù" nổ thì sợ lắm. Nhưng thực ra là
vì mưa, gió thốc mạnh, mái ngói xô lệch làm bụi rơi đầy xuống nhà. Hôm sau, mẹ
và chị Hai lại dậy sớm, lau trên bàn thờ, quét dọn nhà cửa, rũ chăn màn ra cho
hết những bụi ngói rơi xuống từ đêm trước.
Mùa mưa còn kéo dài cả tháng 9, 10 âm lịch, khi lúa hè thu được
thu hoạch. Nhà tôi khi ấy cấy gần một mẫu ruộng. Mẹ gặt được gần 2 sào thì gặp
những trận mưa như trút nước. Đêm, tôi thấy mẹ đi ra, đi vào áng chừng sốt ruột
lắm. "Xin ông trời, ông thương chúng con mà cho mưa ngớt đi", mẹ lẩm
bẩm. Sớm hôm sau, khi tôi vẫn còn ngái ngủ thì mẹ đã ở ngoài đồng. Mẹ đội nón,
mặc chiếc áo mưa bộ đội, thắt lưng bó rơm nếp để ra đồng "dựng" những
khoảng lúa qua trận mưa bão bị đổ ẹp xuống, buộc túm thành từng bó. Xong những
phần lúa còn xanh, mẹ vội vàng sang những khu ruộng lúa đã chín ngả màu vàng,
gặt đua với mưa. Chị Hai lúc đó vào cuối tuần được nghỉ học cũng cùng mẹ ra
đồng cắt lúa. May là vẫn có hôm trời tạnh ráo, chúng tôi cùng mẹ nhanh chóng
suốt chỗ lúa chín được gặt về. Nhìn chị Hai thân hình nhỏ nhắn cùng mẹ hết sức
đạp chiếc máy tuốt lúa tôi còn thích thú lanh chanh ra đòi mẹ cho làm cùng.
Thóc vừa suốt xong, chưa kịp hong khô thì lại gặp những trận mưa
xối xả. Căn nhà nhỏ của tôi trở thành nơi trải thóc để phơi. Mẹ chỉ để đúng một
lối nhỏ từ ngoài cửa đi vào giường ngủ, còn mọi chỗ để đổ thóc. Mấy chiếc quạt
cây được sử dụng triệt để cả ngày đêm để hong thóc. Vậy nhưng vẫn không ngăn
được số thóc lên mậm trắng. Có lần, nhìn mẹ lấy chiếc cào liên tục đảo thóc,
rồi lại bỏ cào xuống, lấy tay vốc từng vốc thóc nóng, ẩm ướt lên phía trước
quạt, nước mắt ngân ngấn, tôi thương mẹ quá. Năm học mới sắp đến rồi, tiền đóng
học, tiền đồng phục... và đủ thứ tiền khác đang trông chờ chỉ vào những hạt
thóc này.
Đêm nay, trời cũng mưa tầm tã. Mỗi lần sấm chớp liên hồi, cậu
con trai tôi lại giật mình thon thót, nép vào lòng mẹ. Tự dưng tôi thấy khó ngủ
và nhớ về mẹ. Căn nhà cấp bốn của mẹ đã được sửa sang lại chắc chắn từ mấy năm
nay. Từ giờ mưa to, gió lớn, cứ đóng kín cửa, mẹ sẽ chẳng phải lo chạy đôn chạy
đáo lấy xô chậu hứng nước mưa dột từ trên xuống. Duy chỉ có điều, trong căn nhà
nhỏ có chút khang trang nay một mình mẹ vẫn nằm thui thủi. Không biết, mẹ có
yên giấc hay đang thao thức, lo lắng cho chúng tôi.

0 nhận xét