- Mày định thế này mãi sao?!?
Không trả lời, nó chỉ cười. 1
ánh mắt vô hồn, nụ cười rất ngây thơ nhưng vô cảm phảng phất khói thuốc lá nơi
miệng nó đang ngậm gợi nhớ về ký ức đã rất lâu rồi.
***

Một ngày đẹp trời như bao ngày, cả lớp đang hồi hộp trong cái
trò đếm số gọi tên kiểm tra bài của thầy anh văn (1 ông thầy kinh hoàng nhất mà
bây giờ mỗi khi nghĩ lại tôi vẫn cứ tưởng như ông ấy là 1 tay găng tơ nga đang
chơi trò cò quay với chúng tôi) thì nó xuất hiện. Bước vào lớp với thân hình
nhỏ con và cái dáng vẻ Trần Hạo Nam rất chi là thời thượng lúc bấy giờ: tóc dài
rũ lòe xòe che mắt, áo sơ mi bó cứng, 1 cái quần bó đáy ngắn ống loe và đôi dép
HC. Lũ con gái bị choáng ngợp trước 1 soái ca phong trần còn bọn tôi thì bụm
miệng cười thằng tộc này ko biết ở đâu chui ra.
Đúng như dự tính của chúng tôi, anh ấy đã được mời ra về cắt tóc
và đi dép có quai hậu, nó nghĩ mình là ai và đang ở đâu chứ? Đây là ngôi trường
khét tiếng chuyên thu phục học sinh bất trị của các trường đuổi ra hoặc không
dám nhận đấy thằng ngu à, trước khi vào trường phụ huynh đã được mời ký tờ giấy
làm tan nát cõi lòng học sinh được nôm na gọi thân yêu là "lệnh cho đánh
dưới mọi hình thức và không truy cứu". Sau 2h vật vã, cuối cùng anh ấy đã
lết lên với 1 cái dáng vẻ thay đổi 100% so với lúc trước. Tóc cắt ngắn vuốt
ngược lên khoe trán đúng như yêu cầu của ông thầy nhưng thay vì có 1 chàng trai
hiền lành khép kín như vừa nãy thì thay vào đó là 1 khuôn nhỏ bé và rất trẻ con
nhưng trán của anh ấy quả là vĩ đại khiến thầy anh văn phải hối hận vì lời
khuyên của thầy cho nó, vâng 1 cái trán chi chít sẹo.
Lần này nó lại lủi thủi lết đôi giày jean ra nhà wc chải tóc
lại, tôi vẫn không thấy chút cảm xúc gì từ khuôn mặt bơ bơ như cái máy với đôi
mắt ít khi chớp ấy. Nó trẻ, rất trẻ so với chúng tôi, nhìn bề ngoài với cái bộ
dạng ấy chắc hẳn ai cũng nghĩ nó chỉ là học sinh lớp 5 hơi cao hơn bình thường
1 chút. Nó cũng rất ngoan và lịch sự khi ra vào chào giáo viên, ngồi chăm chú
nghe giảng đôi khi bơm vài câu bông đùa ( 1 sự khác lạ so với bọn nhát chết
chúng tôi, nó như 1 luồng sinh khí vui vẻ ùa vào cả lớp). Nhưng với vẻ phong
trần hớp gái của nó vô tình tạo thành 1 sự nguy hiểm đến từ các lớp đàn anh
khối 9 và 10, rồi một buổi chiều nó được mời ra sau ruộng làm phát giao hữu.
Thủa ấy tôi to con nhưng nhát lắm, chỉ được cái mẽ hù dọa mấy
thằng trẻ ranh bé con và lớp dưới thôi. Tuy là bạn nhưng nghe bảo 2 người kè nó
ra sau ruộng mặc dù muốn giúp lắm nhưng chả dám dây vào chỉ đi theo hốt xác nó
thôi. Nhưng người tính không bằng trời tính, nó làm tôi bất ngờ và choáng ngợp
trước cái sức lực và tốc độ ẩn sâu nơi thân xác thon gọn ấy. Nó đánh 2 tiền bối
lớp 9 và 10 không kịp đỡ cũng như chạy rồi ghé tai 2 nạn nhân cười mỉm nói gì
đó (nụ cười sau này tôi luôn gặp, nụ cười tạo nên khuôn mặt vô cảm quái quỷ của
nó) chẳng biết nó nói gì mà hôm sau 2 ông lớn có tiền sử đi tù vì đâm chém của
2 thằng kia phải lên xin lỗi và dúi cho nó 1 mớ tiền làm hòa.
Rồi cả trường rộ lên tin đồn nó là người của băng X ( thực chất
là 1 nhóm cùng lớp tuổi 1983>1984 của 1 cái xóm với thành tích vô cùng bất
hảo và đi tù gần hết rồi), nó cũng bắt đầu hành động với việc bán cần trong
trường kiêm luôn sứ mệnh đánh thuê nếu có khách hàng yêu cầu. Sau khi tin đồn
tung ra 3 ngày thì hầu như cả trường bá vào nó như kiểu tìm 1 chỗ dựa cho ấm
lưng còn tôi, tôi đã là bạn thân trong tâm nó từ cái giây phút tôi can đảm đi
hốt xác nó về.
Trái với cái thành tích ấy, trong học tập nó rất ngoan và thông
minh, luôn dc giáo viên khen ngợi hết lời nhưng nó vẫn ít nói và chẳng bao giờ
thổ lộ cảm xúc cho ai thấy khiến con người thật của nó là như thế nào vẫn còn
là 1 ẩn số không lời giải đáp với chúng tôi. Thế là 1 chiến dịch tình báo cấp
cao do các hot girl của lớp lập ra để tìm hiểu con người thật của nó và chính
tôi – thằng bạn tạm coi như thân sẽ là điệp viên chính.Tôi rất ngán xóm nó nên
đánh liều đến hỏi nó, với cái nụ cười mỉm trên môi thêm điếu thuốc nó lí nhí
kiểu gằn gằn với cái giọng trầm ấm (1 cái giọng trời cho ngọt hơn kiểu lừa tình
của bọn ca sĩ cải lương trong phim) :"2h sáng mai đến nhà ông Y chuyên mổ
heo". (dễ như ăn kẹo vậy mà lập kế hoạch cho lắm vào).
Một buổi sáng của nó bắt đầu bằng việc súc miệng 2 con heo thịt
khoảng trăm cân, nhìn nó vừa ngậm điếu thuốc vừa ra thịt heo rất là điệu nghệ
và thư thái như kiểu họa sỹ vẽ tranh ch71 không phải là 1 dân đồ tể chuyên
nghiệp hay 1 học sinh lớp 8 khiến tôi không khỏi rùng mình và tự lý giải được
cái sức mạnh và tốc độ mà hôm nó làm thịt 2 thằng sau ruộng. 5h khi tất cả đã
xong nó bắt đầu ra công viên chạy bộ, đánh cầu lông với các anh chị thuộc hàng
cộm cán khu vực.6h nó quay trở lại lò mổ để lấy 2 miếng thịt nạc mà lúc nãy nó
đã cẩn thận cắt từ trong khoang bụng con heo mà dường như có 1 thứ văn bản vô
hình nào đó bà chủ công nhận đó là của nó và về nhà (theo lời nó thì để mang về
nấu ăn sáng).
Tôi cũng về tắm rửa đi học, tranh thủ nó chưa tới và kể chuyện
đó cho các con mắt trợn tròn ra kinh ngạc của mấy nhỏ bạn. Sau 1 ngày học tập,
tôi lại theo chân nó tiếp tục công việc điều tra, này là ghé chợ mua rau củ
thịt thà trái cây, ghé bách hóa mua ký đường bột ngọt, 2 gói thuốc lá 1 cho bố
1 cho con. Nhà nó ở cuối xóm, làm bằng gỗ đã cũ và hơi mục nát nhưng lại rất
sạch sẽ và ngăn nắp. Ông bà nó đã rất già còn bố nó thì bệnh liệt giường, 1 cô
em gái nhỏ xinh kém nó khoảng 10 tuổi. Nó bắt đầu phân phát "lọ cao, bánh
đa của bà nhé", "chùm vải này của ông này, ông ăn đi không cần phần
cho ai đâu", "kẹo của bé, 2 mới mua cho bộ đồ nữa nè, mang thuốc vào
cho bố rồi mặc thử xem vừa không 2 ra đổi cho" nhìn nó đúng chuẩn của 1 bà
chị đảm đang hiền lành. Bước xuống nhà bếp nó cởi áo ra – trời đất quỷ thần ơi
1 cái đuôi tóc thắt con rết dài ngang thắt lưng, hình xăm chi chít đầy người
như kiểu zakuza nhật trong mấy cái băng ca nhạc tôi hay xem nhà ông hàng xóm
làm một thẳng trẻ trâu như tôi choáng ngợp không thốt nên lời. Nó cười rồi châm
điếu thuốc và mang đồ ra nấu ăn. Lại một lần nữa tôi bất ngờ vì khả năng bếp
núc của nó, nó nấu ăn như 1 đầu bếp chuyên nghiệp, nấu nướng, dọn bàn cho mọi
người ăn, bưng đồ ăn cho bố nó rồi khi mọi người ăn thì nó cho heo cho gà ăn,
giặt giũ tất bật như 1 người mẹ của cả gia đình.
Sau khi xong tất cả cũng là lúc no dọn dẹp chén bát và bới 1 tô
cơm cho nó, 1 cho tôi. Tôi hỏi nó:
- Mày bao nhiêu tuổi rồi?
- Bằng mày!
- Mẹ mày đâu?
- Làm xa.
- Mày làm vậy không sợ mẹ buồn à?
- Làm gì?
- Chuyện ờ trường ấy!
- Mày nghĩ tiền đâu mua đồ ăn, tiền đâu mua bánh trái lúc nãy?
....
Đồ ăn nó nấu rất ngon nhưng nghe đến câu đó nó nhạt hẳn trong
miệng tôi.
- Mày không sợ mang tiếng sau này không lấy được vợ, mẹ mày
buồn, gia đình mày biết à?
- 1 mình t thôi mà, miễn sao mọi người có thêm 1 chút được rồi,
suy nghĩ gì lắm vậy cu!!!
Miếng cơm trong miệng tôi mặn chát vì tôi trước giờ chỉ biết ăn
học và đòi này đòi kia trong khi đang ngậm miếng cơm từ 1 người bằng tuổi tôi
đã phải làm tất cả mọi việc, chẳng suy nghĩ gì cho bản thân, miệng luôn tươi
cười, không một chút oán giận số phận, nó vẫn mỉm cười và tạo nụ cười cho chúng
tôi trong suốt 2 năm cuối cấp.

0 nhận xét