Minami Sankiru
Phương tản bộ dọc bờ
biển, những hàng cây xanh mướt ánh lên trong ánh mặt trời rực rỡ. Từ thời điểm
đặt chân xuống đất nước này ba năm trước, nó chưa từng tới khu vực Miyaki, có thể
nói rằng cuộc cãi vã tình cờ với Dũng lại là dịp tốt khiến nó có cơ hội thoải
mái thế này. Phải nói là Phương vẫn rất bực, ai đời đã chơi với nhau mười mấy
năm rồi, chính xác là từ thuở mẫu giáo, mà Dũng vẫn luôn làm Phương phát điên
lên mỗi khi cãi nhau. Nguyên nhân thì đủ thứ, từ chuyện học hành, chuyện làm
thêm, chuyện gia đình, chuyện thời sự cho đến cả chuyện thời tiết. Mà chung quy
cũng chỉ tại hai đứa không được ở gần nhau, nói rằng xa mặt cách lòng thì không
phải, nhưng người ta vẫn bảo nhất cự ly nhì tốc độ. Đằng này hai đứa lại cách
nhau tận... ba mươi bảy nghìn hải lý.
Phương tính rồi, nếu
nó bơi miệt mài thì chắc khoảng hơn ba năm nó sẽ gặp được Dũng!

Sau một vụ cãi nhau
vô cứ như thế vào tối hôm trước, từ Tokyo Phương đi tàu xuống Sendai, rồi từ đó
bắt tiếp xe về Minami Sankiru chơi cho khuây khỏa. Nó chọn một quán café nhỏ
với hàng rào gỗ phủ sơn trắng phía ngoài. Phương gọi một đĩa bánh Dango, dù sao
từ sáng nó cũng chưa bỏ bụng được thứ gì tử tế.
Dango là một thứ bánh
được làm từ bột gạo vo tròn lại rồi xiên vào que sau đó đổ một lớp mật đường
lên, cảm giác khi ăn nó hơi giống bánh trôi, khiến Phương thích từ lần đầu tiên
thử. Một trong những điều nó thích thú nhất chọn du học ở Nhật chính là nền văn
hóa ẩm thực đa dạng. Trong một lần chat với Dũng nó từng bảo rằng mỗi lần ăn
bất cứ thứ gì ở đây, nó đều cảm thấy hạnh phúc hơn. Cảm giác ấy kéo dài đến tận
bây giờ vẫn chưa hề thay đổi.
Phương nhấp một ngụm
trà, nhìn về phía biển một cách dễ chịu. Những chiếc thuyền nhỏ màu trắng đậu
sát bờ biển đang nhấp nhô. Một hàng cây với những chiếc lá vàng rực đang rung
lên trước gió. Mặt trời đã biến mất sau những tầng mây từ khi nào. Những cơn
sóng ngoài bờ biển có vẻ đập mạnh hơn...
***
Tokyo.
Momo nhàn nhã tản bộ
cùng đám bạn ở Harajuku street, ngắm nhìn những cô gái Lolita cười đùa ở một
góc đường trong những chiếc váy nhiều lớp và mái tóc vàng hoặc đỏ, đều được uốn
xoăn tít. "Một ngày tẻ nhạt!" – nó lẩm bẩm khi nghĩ về chuyện bố thì
phải đi trực còn cô bạn thân nhất thì lại mò xuống tận Minami, bỏ lại Momo với
một mớ bạn tẻ nhạt. Khi nó còn đang ngán ngẩm ngắm nghía một nhóm nghệ sĩ đường
phố đang chơi guitar bản Canon, thì điện thoại rung lên.
- Tưởng bạn quên mình
luôn rồi – Momo hậm hực.
- Đâu có.
- Có.
- Không – Phương cười
qua điện thoại – chỉ là mình đúng là hơi bị hút hồn bởi vẻ đẹp ở đây.
- Ờ, mình cũng thấy
dưới đó đẹp thật. Hồi bé bố có mang mình xuống đó một lần.
- Bố bạn hôm nay trực
à?
- Ừ - Momo thở dài –
mà bạn ở dưới đó không thăm đại học Tohoku à, ở đó nghe bảo có nhiều người Việt
lắm đó.
- Không, mình xuống
thẳng Minami luôn. Mà đừng đánh trống lảng, bạn với bố ổn chứ?
- Mình vẫn giận. Đã
hứa hôm nay đưa mình đi thăm mộ mẹ rồi mà sáng dậy lại chẳng thấy đâu, để lại
mảnh giấy báo bận đính ở tủ lạnh, mình nhắn cho bạn rồi đó.
- Ừ, chắc có lẽ cơ
quan bố bạn có việc gì quan trọng lắm.
- Có lẽ thế. Mình
cũng chẳng biết.
- Bạn gọi cho bố hỏi
thăm đi.
- Sẽ. Không phải
nhắc. Bạn mới là người nên gọi về nhà làm lành với anh chàng của bạn đi!
- Haha. Ừ. Thôi bạn
làm gì làm đi. Mai mình về.
Hai đứa nhấm nhẳng
vài câu rồi dập máy. Việc Phương gọi điện khiến Momo cảm thấy ngày của nó đỡ tệ
hơn. Phương là cô bạn thân nhất của nó, việc nó không chơi nhiều với tụi bạn
người Nhật mà cứ dính tới Phương là một dấu hỏi lớn. Nhưng bất chấp rào cản
ngôn ngữ, nó vẫn cho rằng Phương mới là người bạn thú vị nhất của nó. Và thêm
nữa, nó rất muốn được một lần tới Việt Nam, sau khi nghe Phương miêu tả đủ thứ.
Nó nhấc máy bấm số bố, giờ này có lẽ ông đang túi bụi với công việc ở nhà máy
điện hạt nhân. Nó chẳng thích công việc này của bố tí nào và thường mè nheo bảo
bố nên nghỉ hưu sớm, ông thường cười và bảo nó rằng mỗi công việc đều có sự
hứng khởi riêng của nó mà những người ngoài không thể nào hiểu được, mỗi khi
ông nói thế lại xoa đầu Momo như một đứa trẻ năm tuổi.
- Bố ạ?
***
Hà Nội.
Đang ngó nghiêng mấy
quyển sách tại một hiệu sách nhỏ trên đường Đinh Lễ, Dũng thấy điện thoại mình
nhấp nháy cái tên quen thuộc:
- Đây.
- Đang làm gì đấy? –
giọng Phương nhỏ như mèo.
- Mua sách.
- Ừ.
- Ừ?
- Ừ!
- Gọi điện về chỉ hỏi
thế thôi à?
- À, Hà Nội thế nào?
- Mát, gió vừa đủ
nắng vừa đủ, trời đang đẹp lắm.
- Ở đây cũng thế.
- Cái thành phố nhộn
nhịp ấy mà cũng có được không khí như Hà Nội á?
- Không, mình đang
không ở Tokyo.
- Thế Phương ở đâu?
- Không nói!
- Hừm, đồ dở người.
- Nói chuyện với con
gái thế à? Bảo sao chẳng có đứa nào thích!
- Có đấy.
- Ai? – Phương giật
thót.
- Soi gương đi – Dũng
cười phá lên.
- Đồ... khó tả!
- Thế nói chung đồ dở
người gọi về định nói với đồ khó tả thì nói đi.
- Định nói điều hay
lắm nhưng quên rồi.
- Nhớ ra đi.
- Xin lỗi vụ hôm
trước đi rồi nói.
- Ừ thì xin lỗi.
- À, mình định bảo
là... ôi, ôiii....
Tít. Tít. Dũng ngớ
người, cuộc gọi đã kết thúc. Nó bấm máy gọi lại. Kết nối không thực hiện được.
Nó đứng ngẩn người tại hiệu sách. Kỳ quặc vậy, bình thường sóng tốt lắm cơ mà?
Rất nhiều dấu ba
chấm.

***
Minami Sankiru.
Phương không biết
phải diễn tả điều đang diễn ra trước mắt nó thế nào. Mặt đất rung lên một cách
dữ dội... Toàn bộ bàn ghế chao đảo... Những chậu hoa nhỏ đặt trên bệ cửa rơi
xuống bậc thang vỡ tan tành... Không xa chỗ nó vừa ngã xuống, phía đường lớn,
đất nứt ra một cách rõ rệt thành những mảng chắp vá sâu hoắm... Phía bờ biển,
từng đợt sóng khổng lồ cao đến cả chục mét ập vào thành phố... Tất cả mọi người
hoảng loạn chạy lại ôm lấy những cây cột lớn hoặc nép vào gầm bàn, nhưng ngay
cả những thứ đó cũng đổ vỡ nghiêng ngả... Phương không biết làm gì, sau cơn
chấn động mạnh mẽ, não nó dường như vẫn chưa bình thường, ngay khi chưa biết
phải chạy về phía nào thì mặt đất ngay chân nó cũng bắt đầu nứt ra. Một người
đàn ông trung niên vừa đẩy nó ngã dúi dụi vừa hét lên bằng tiếng Nhật:
- Chạy lại phía góc
bàn kia, mau lên, nhanh lên!
Phương định thần lại.
Nó bò lại phía chiếc bàn nơi một người phụ nữ và một đứa trẻ đang khóc nằm bẹp
xuống. Ngoài đường, những cơn sóng thần đã ập xuống dữ dội cuốn trôi đi mọi
thứ, những chiếc còi báo động kêu inh ỏi trong khi ôtô bị cuốn đi như những món
đồ chơi nhỏ bé. Người đàn ông khi nãy chạy đi chạy lại trong khi mặt đất vẫn
ngả nghiêng chao đảo, ông vồ lấy những tấm thảm vứt về phía mọi người và tiếp
tục gào lên:
- Quàng vào người!
Quàng ngay vào người!
Một chiếc khăn trải
bàn màu trắng kẻ ô vuông xanh được ông vứt lại phía Phương: "Quấn cho đứa
bé!" – Phương cuống cuồng nhặt lấy, quấn vào người đứa bé gái đang nước
mắt ràn rụa. Một mảng trần rơi xuống ngay cạnh nó, vỡ vụn và bắn vào người nó
đau điếng. Tay chân nó run rẩy. Chợt người mẹ hét lên một tiếng hãi hùng,
Phương giật mình quay lại, người đàn ông vừa ra sức giúp đỡ mọi người khi nãy
đang nằm trên sàn. Từ thái dương ông một dòng máu nhỏ chảy ra, bên cạnh đó là
chiếc đèn chùm, có lẽ đã bất thình lình rơi xuống khi từng mảng trần nhà vỡ
nát...
Khi Phương còn chưa
kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra thì một cơn sóng rất lớn tràn tới. Một cảm giác
lạnh ngắt bao trùm tới nó. Nước nhanh chóng cuốn phăng mọi thứ đi và xô đẩy
những thứ vốn đã rất lộn xộn trong quán café nhỏ. Cửa kính đập vào nhau vỡ nát.
Mặt đất lại rung lên như một chiếc di động khổng lồ. Phương cố ngoi lên trong
dòng nước mạnh mẽ và lạnh lẽo. Cách nó vài mét phía bên trái, đứa bé khi nãy
đang vừa khóc vừa vùng vẫy bởi sặc nước. Phương cố tiến về phía đứa bé sau khi
thoáng hiểu ra người mẹ dường như đã chìm ở đâu đó trong đống đổ nát. Một thanh
niên trẻ với mái tóc màu hung vừa chỉ ra phía sau nó vừa hét lên với nó:
- Bơi đi! Bơi lên chỗ
gạch kia. Để đứa bé cho tôi!
Phương quay người bơi
về phía đống gạch đang chất đống, mà có lẽ được tạo thành bởi nguyên cả tầng
trên sụp xuống. Nó bò lên đống gạch, nhìn thấy phía sau mình một người phụ nữ
cũng đang vật lộn với dòng nước. Tim nó đập mạnh chưa từng thấy. Phương nhặt
lấy một chiếc chân bàn gãy đưa ra phía trước với đôi bàn tay rớm máu:
- Cô ơi, bám lấy!
Khi người phụ nữ đang
cố sức bơi về phía nó thì Phương nghe tiếng người thanh niên phía sau:
- Giữ lấy đứa bé.
Rồi anh lại nhảy
xuống dòng nước đang cuồng loạn. Một cơn sóng thần khác đang ập thẳng vào nơi
Phương đứng. Nó nhắm mắt, ôm lấy đứa bé...
Fukushima. Cơn chấn
động dập tắt hệ thống điện khiến mọi thứ trở nên hoảng loạn. Tất cả mọi người
còn sống nhanh chóng được sơ tán. Mặt đất vẫn tiếp tục rung chuyển như sẽ không
dừng lại. Trong nhà máy điện hạt nhân, bố Momo đứng sững sờ nhìn vào chiếc máy
đo dư chấn đang nhích dần lên: 7,9 độ richter...8,4.....8,8....
Iwate. Hỏa hoạn tràn
ngập. Nhà cửa đổ nát đè lẫn lên nhau chôn vùi những nỗ lực của đội cứu hộ tìm
kiếm người mất tích. Những vạch rạn nứt của đất đen ngòm rạch khắp nơi.
Fujitsusuka. Tất cả
những gì đang còn lại chỉ là những đám khói bụi mù mịt. Màu sắc duy nhất ở đây
là màu xám tro. Không một bóng người.
Tokyo. Còi báo động
vang lên không ngừng. Tất cả các phương tiện giao thông dừng hoạt động. Đường
phố tắc nghẽn. Tại một góc Harajuku nơi mọi thứ đang hỗn loạn, một số người tụ
tập lại màn hình TV nghe thông báo về tình trạng khẩn cấp của các nhà máy điện
hạt nhân Fukushima - đó là nơi bố Momo làm việc. Momo cố gắng bấm điện thoại
liên hồi cho bố và Phương nhưng đều không được, dường như rất nhiều cột sóng đã
bị chấn động phá hủy. Momo chỉ còn biết nghĩ tới mẹ và cầu nguyện, những giọt
nước mắt chảy dài. Mặt đất lại rung lên dữ dội.
Hà Nội. Dũng hoảng
hốt tìm một quán café và bật máy tính lên. Linh cảm của nó không sai. Những
thông tin khủng khiếp về Nhật Bản đã tràn ngập trên khắp các trang mạng. Nó
tiếp tục bấm máy cho Phương với những suy nghĩ tươi sáng nhất có thể.
...
Phương đứng trên một ngọn đồi
nhỏ cùng một số người đang lau khô quần áo, nhìn xuống thành phố chìm trong
biển nước. Người nó đầy những vết xước và thâm tím, vẫn run lên vì lạnh. Nó ngó
quanh, người thanh niên khi nãy không ở đây, có lẽ anh vẫn đang đâu đó cố gắng
cứu những người không may. Tiếng còi báo động đầy bất an vẫn vang lên. Lục tìm
điện thoại nhưng không thấy. Những người bị thương tiếp tục được đưa về phía
ngọn đồi. Những hoạt động sơ cứu bắt đầu được thực hiện. Một người đàn ông đang
nẹp cáng vào chân một phụ nữ. Một thanh niên trẻ người nước ngoài đang hô hấp
nhân tạo. Một cô gái khác đang chạy lăng xăng phát nước lọc... Sự thật là nỗi
bàng hoàng vẫn chưa trôi qua, nhưng tim nó đã đập chậm trở lại, Phương cố gắng
lấy lại bình tĩnh, hít mội hơi dài. Nó chưa bao giờ trải qua cảm giác này, có
cả cảm giác sợ hãi, nhưng cảm giác lớn hơn là một thứ gì đó con-người, đầy mạnh
mẽ. Nó biết giờ nó đến từ đâu, là ai, như thế nào đều không quan trọng. Phương
bước tới phía một đứa bé đang ôm lấy cánh tay thấm máu quanh áo, nó cố gắng mỉm
cười với em bé, xé từ chiếc sơ mi vốn đã rách tả tơi của mình thành một mảnh
vải, quấn quanh tay của đứa bé...
Phương nghĩ đến bố
mẹ, gia đình, nghĩ đến Dũng, nghĩ đến Momo. Có rất nhiều người nó cần giờ này,
nhưng có lẽ ở đây còn nhiều người cần nó hơn. Chắc chắn đêm nay sẽ rất dài...
Một chiếc lá anh đào vừa khẽ rơi.

***
Hà Nội. Tháng 3.
Minh Nhật.
Khi những dòng này
được viết, nước Nhật vẫn đang tiếp tục trải qua những cơn dư chấn mạnh mẽ từ
lòng đất và sóng thần từ biển khơi cùng với những nguy cơ tiếp tục rò rì của
các nhà máy điện hạt nhân và tính trạng phóng xạ đang ngày một lan rộng. Đây
chỉ là một câu chuyện tại một thành phố nhỏ bé của Nhật Bản, nơi 10000 người -
hơn một nửa số dân của Minami - đang mất tích. Tại một đất nước mỗi năm xảy ra
hơn 7500 trận động đất mọi cấp độ - hệ thống chuẩn bị đối phố động đất đã gần
như hoàn hảo, cơn động đất kèm sóng thần lớn nhất trong 140 năm qua đã khiến
hàng chục nghìn người đã và vẫn đang mất tích hoặc hơn thế. Nhưng đằng sau đó
là rất nhiều câu chuyện cảm động, là rất nhiều những con người đang ngày đêm
sống vì mọi người, là rất nhiều tấm lòng phân phát đi không phải để mong có
ngày được nhận lại...
Trục trái đất đã lệch
đi ít nhất 8cm sau cơn động đất gần 9 độ richter ngày 11/3, nhưng nó không làm
lệch đi được tình yêu mà tất cả đang gửi tới Nhật Bản – một chiến dịch tình
nguyện lớn chưa từng có đang được huy động tại khắp nơi trên thế giới, Đất nước
hoa anh đào có thể đang đắm chìm trong những thảm họa thiên nhiên tàn khốc nhất,
nhưng không có điều gì ngăn được nhưng trái tim đang được san sẻ. Đừng đánh mất
niềm tin, hãy cố lên, các bạn! Ganbatte Kudasai.

0 nhận xét