Hiển thị các bài đăng có nhãn Đọc truyện hay cảm động. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đọc truyện hay cảm động. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 14 tháng 8, 2016

HỒI ỨC CỦA TÔI

***
Tôi là một đứa con gái 15 tuổi. Cái tuổi chấp chới giữa trẻ con và người lớn, cái tuổi mà dễ xảy ra những rung động nhất và đúng vậy, cũng như bao đứa bạn khác, tôi cũng biết nhớ mong một hình bóng. Hình bóng đó là một bí mật, là tình cảm dù tôi có nói ra chưa chắc ai cũng có thể hiểu.
hoi-uc-cua-toi
Tôi thích cậu ấy, không phải vì cậu ấy học giỏi, không phải vì cậu ấy đẹp trai hay vui tính. Đơn giản vì cậu ấy đem lại cho tôi cảm giác khác lạ. Cậu ấy như một làn gió mới, vào một ngày nắng, lỡ thổi làm loạn nhịp trái tim một cô gái. Cậu ấy dừng chân, đến bên tôi, đem lại màu sắc cho thế giới nghèo nàn của tôi. Nhưng gió không yên ở một chỗ. Đến một lúc nào đó, nó cũng sẽ đi như cậu ấy đã từng thôi...
Đã từng có khi tôi định nghĩa được mối quan hệ giữa chúng tôi, nhưng hầu hết nó đều chỉ là 2 chữ "không tên". Trong cuộc sống của tôi, không ai biết đến tình cảm này, không ai biết đến cậu ấy, vì tôi không muốn nhắc đến. Kí ức thì nên để nó ngủ yên.
Nhưng sẽ chẳng ai ngờ được, ngay cả tôi cũng không thể ngờ, nói kí ức chỉ là ngụy biện, thực tế là nó vẫn sống ở đâu đó trong trái tim tôi, như một quái vật chỉ trực chờ cơ hội để thoát ra. Thoát ra rồi khiến lòng tôi nặng trĩu, một cảm giác buồn bã chán nản vây quanh tôi.
***
Tôi quen cậu vào một mùa hè năm lớp 8.
Một cậu con trai dáng vẻ nhỏ nhắn, có thể gọi là hơi "lùn" so với mấy đứa con trai cùng tuổi. Khuôn mặt hình như không lúc nào biết buồn, lần nào gặp cậu là lại vác ngay nụ cười đi cùng. Có lúc tôi hỏi sao cậu lại cười nhiều vậy được. Cậu chỉ trả lời: thà cười còn hơn khóc. So với khóc, cười vẫn là lựa chọn tốt hơn thật.
Gặp nhau lần đầu tiên là cái ngày mà tôi buồn nhất. Tôi bị trượt đội tuyển đi thi quốc gia. Lý do hết sức là "có duyên", đó là tôi bị ốm mấy ngày trước khi thi. Lúc đó tôi thật sự rất thất vọng vì mình. Tôi đã cố gắng rất nhiều, rất nhiều, gần như đặt hết niềm tin vào nó nhưng kết quả làm tôi sụp đổ. Cảm giác đó đúng là không dễ chịu một chút nào.
Ngày hôm đó trời rất đẹp, đẹp hơn mọi ngày, bầu trời trong xanh, gió thổi man mác, làm đung đưa mấy sợi tóc của tôi. Nhưng tôi làm gì có mấy cái tâm trạng ngắm trời ngắm đất. Tôi tức trời tức đất, tôi tủi thân vô cùng. Đi ra ngoài đường, người ta nói chuyện sao có thể vui vẻ như thế. Tủi thân chồng lên tủi thân. Như một thói quen, tôi lại ngẩng đầu nhìn trời. Không hiểu sao nước mặt vẫn rơi, càng lúc càng lúc càng dữ dội. Hết giọt này đến giọt khác cứ không ngừng chảy.
Khóc, cứ khóc đến khi mọi thứ đều được xả hết ra thì
- Hết buồn chưa cậu?
Tôi quay đầu lại. Là cậu ấy, cậu ấy của lần đầu tiên gặp nhau, giọng nói rất nhẹ nhàng.
- Đi dạo với tớ một lát nhé.
Tôi không trả lời nhưng cũng ngầm đồng ý.
Chúng tôi cùng nhau đi quanh con đường đầy hoa phượng. Hoa phượng nở đỏ rực cả một góc trời, rực rỡ chói chang khiến người khó lòng mà không bị thu hút. Chúng tôi đi, dù chưa biết đối phương là ai, cũng không biết tên là gì. Chỉ đơn giản là 2 kẻ xa lạ đồng cảm gặp nhau.
Mãi đến khi đi mệt rồi tôi mới mở miệng:
- Mà cậu là ai?
Nhìn cái mặt tò mò của tôi đột nhiên cậu ấy bật cười.
- Đi cả một đoạn dài mà bây giờ mới hỏi tên người ta à? Cậu thú vị thật đấy.
Tôi ngơ ngác, nghĩ thì lúc đấy buồn như thế lấy đâu tâm trạng mà hỏi han.
- Kệ tớ. Mà cậu là ai? Biết tớ hả?
- Không biết. Tự dưng muốn có người đi dạo cùng thôi. Với cả tớ cũng có cái không vui.
Giọng cậu đột nhiên chuyển sang trầm lại rồi nhỏ dần. Cái không vui sao? Tôi nhìn vào đôi mắt ấy, cả khoảng hư không bao la đầy ắp trong ánh mắt ấy nhưng có cái gì đó trống rỗng không nói nên lời. Tôi không hỏi chuyện đó là gì. Vì tôi biết không phải ai cũng chọn cách nói ra nỗi buồn của mình.
Tôi sau trận xả nên lòng nhẹ đi nhiều. Không sao, cũng chỉ một thất bại nhỏ, có ai thành công mà không trải qua thất bại đâu.
- Gọi tớ là Mộc.
Tôi tự giới thiệu. Cảm thấy lạ vì trước giờ tôi không chủ động thế bao giờ.
- Mộc ? Tên hay thế. Xin chào. Tớ là Phong.
"Tớ là Phong"... "Tớ là Phong"... Câu nói ấy cứ văng vẳng ở bên tai tôi đến tận bây giờ. Phong. Lại gió. Gió vô tình lắm. Đêm nay gió thổi thật mạnh. Tớ nhớ cậu. Thật đấy.
Tôi với cậu ấy làm bạn với nhau. Thỉnh thoảng lại đi chơi, hay chỉ là đến một quán café ngồi lẳng lặng đọc sách.
Tôi với cậu ấy hay cãi nhau, hay tức nhau những chuyện linh tinh. Ví dụ như cậu ấy hơn tôi 1 tuổi nhưng tôi nhất quyết không gọi "anh".
- Mộc, gọi anh đi.
Tôi bướng bỉnh cãi lại.
- Không gọi, hơn có 1 tuổi thôi mà. Với cả tính cậu trẻ con như thế, bằng tuổi thôi, bằng tuổi thôi.
Cái vẻ mặt tôi cứ như mọi thứ tôi nói đều có lý vậy. Cố chấp là bản tính của tôi rồi.
- Mộc thế nào thế. Gọi đi. Nhanh. Không thì...
Cậu ấy cố tỏ vẻ giận dữ mà trừng mắt với tôi. Nhưng tôi không sợ. Cái kiểu giả vờ thế này tôi biết thừa. Không giận được đâu.
- Còn lâu nhé. Không thì sao?
Rồi tôi lè lưỡi, thách thức. Nhưng mà không ngờ. Cậu ấy với tay vò đầu tôi. Ôi mẹ ơi !
-Aaaa... Đừng mà, haha, tớ biết lỗi rồi. Đừng vò nữa.
ÔI, cái mái tóc của tôi, bù rù như con gà xù hết cả rồi. Biết tôi sợ nhất bị làm thế mà vẫn làm. Tôi phải phục thù.
- Gọi là gì? Cho nói lại.
Cậu ấy mặt hất lên, giọng đe dọa. Nhìn thật đáng ghét.
Tôi cố nghiến răng nói ra 2 chữ: "Anh".
Cái tên kia cứ cười rồi lại xoa đầu tôi ra vẻ bề trên nói :
- Ngoan lắm.
Ngoan, ngoan cái gì.
Vậy thôi chứ sau này tớ cậu đều đều, tôi không gọi nên cậu ấy cũng chịu, không nói nữa.
***
Vào một buổi chiều đầy gió, cậu ấy nói với tôi hãy đi dạo với cậu ấy. Trong suốt cả đoạn đường, cậu ấy chẳng nói gì, cái đầu cứ cúi gằm xuống nhìn mặt đường. Tôi biết tâm trạng của cậu ấy không tốt nên mới rủ tôi đi dạo. Tôi cũng không nói gì, cứ đi cùng cậu ấy, chờ khi cậu ấy nghĩ mình có thể nói ra điều phiền muộn đó. Nhưng phải một lúc lâu sau, đến khi tôi gần mất hết kiên nhẫn thì cậu ấy mới ngập ngừng lên tiếng:
- Bố mẹ mình chia tay rồi.
Đôi mắt cụp xuống, vẻ buồn bã toát ra từ con người cậu. Bàn tay cậu nắm chặt lấy vạt áo, dường như đang kìm nén.
Tôi im lặng. Tôi không biết nên an ủi cậu như thế nào, cũng không biết phải làm gì nữa vì tôi chưa trải qua chuyện này bao giờ. Tôi nghĩ phải chăng cứ im lặng đứng bên cạnh cậu ấy sẽ là sự lựa chọn tốt hơn? Ít nhất cậu ấy biết vẫn có người ở bên cậu ấy lúc cậu ấy buồn.
- Đừng cố gắng nữa. Nếu buồn thì khóc đi.
Tôi đến gần cậu ấy, nắm lấy tay cậu ấy.
Nghe tôi nói vậy, cậu ấy ngẩng đầu lên nhìn sâu vào ánh mắt tôi. Đôi mắt cậu ấy đã ứ nước. Hơi nước vây quanh mắt. Và như một lẽ tự nhiên, cậu ấy khóc. Từng giọt nước mắt rơi xuống ồ ạt. Tiếng nức nở phát ra như đã kìm nén rất lâu rồi. Cậu ấy khóc như chưa bao giờ được khóc.
Tôi chỉ lẳng lặng ôm cậu ấy, tay vỗ vai cậu ấy thay cho lời an ủi.
Hôm nay một người con trai thân thiết với tôi khóc trước mặt tôi, lòng tôi thay đổi. Nhìn cậu ấy khóc, tôi cũng buồn vô hạn. Cảnh vật cũng vậy, buồn một cách lạ lùng. Hoa phượng vẫn đỏ rực rỡ nhưng thật chói mắt. Tiếng ve kêu inh ỏi, thật chói tai. Mọi thứ xung quanh tự nhiên trở nên thật đáng ghét. Bình thường tôi chả thích lắm sao? Tại sao vậy nhỉ? Hay là vì cậu ấy?...
Một lúc lâu sau, cậu ấy ngừng khóc và mỉm cười nhìn tôi. Đây rồi. Cậu ấy của tôi đây rồi. Cậu con trai với nụ cười đã trở lại rồi. Tôi cũng vui vẻ trở lại. Cây bàng nào đó trên con đường chúng tôi đang đứng mùa đông còn khẳng khiu trơ trụi mà giờ đây đã xanh mướt màu lá, sức sống tràn ngập. Không có nỗi buồn mãi mãi. Hết buồn rồi cũng sẽ vui. Chẳng phải nếu muốn thấy cầu vồng ta phải trải qua những cơn mưa trước đã ?
Tôi hỏi lại câu hỏi lần đầu tiên gặp mặt mà cậu ấy đã hỏi:
- Hết buồn chưa cậu?
Cậu ấy hiểu ý từ ánh mắt tôi. Bất ngờ, cậu ấy ôm tôi vào lòng, đôi môi khẽ mấp máy:
- Cảm ơn Mộc của tớ!
... "của tớ" ? Cậu ấy có hiểu mình đang nói gì không? Như thế sẽ rất dễ làm tôi hiểu lầm nhé. Ai là của ai cơ chứ? Hừ. Tôi nghĩ thầm.
Nhưng có cái gì nhen nhóm trong lòng tôi. Rất nhỏ nhưng cũng đủ để tôi vui cả ngày.
Đó là niềm vui nho nhỏ xuyên suốt quãng thời gian ấy.
***
Những ấy sau đó, chúng tôi lặng lẽ nắm tay nhau đi trên con đường cũ, bóng hình của chúng tôi in đến khắp nơi chúng tôi đi qua. Những giây phút bình yên cứ trôi qua. Chớp mắt đã 3 năm, cũng đã gần hết thời học sinh. Chúng tôi cứ thế ở bên nhau, cứ quan tâm nhau dù chỉ là một cử chỉ.
Dù rằng giữa chúng tôi chưa có ai nói chữ "thích". Tôi không bận tâm phải định nghĩa mối quan hệ này. Cứ như thế này phải chăng cũng không tệ, đúng không? Nhưng sâu thẳm trong tôi, tôi cũng sợ, sợ rằng cậu ấy không như thế.
Chiều hôm đó, vẫn như mọi buổi chiều cũ, chúng tôi vẫn bước cùng nhau. Hôm đó, cậu ấy không giống mọi ngày. Cậu mặc sơ mi sáng màu, tóc cũng vào nếp, không giống mọi ngày, tôi đều phải cằn nhằn vì mái tóc xù xù của cậu.
- Đã đến lúc rồi Mộc ạ. Tớ thích cậu.
Cậu ấy hít một hơi rồi nói, như đem hết cả dũng khí của mình ra để nói. Khuôn mặt ngộ nghĩnh đến kì lạ.
Như một điểm sáng trong lòng tôi, tự dưng tôi rất xúc động. Bây giờ cậu mới nói hả? Bây giờ mới dám nói sao? Đồ ngốc. Tôi mỉm cười nhìn cậu:
- Tớ chờ câu này lâu lắm rồi. Tớ cũng vậy. Tớ thích Phong.
Đúng vậy, tôi đã chờ. Tôi luôn tự nhủ tôi không bận tâm đến nó nhưng thực sự tôi rất mong mỏi nó.
Cậu ấy cười tươi, không mặt cũng sáng bừng rực rỡ như hoa phượng đỏ. Cậu ấy nhẹ nhàng ôm lấy tôi, khẽ nói:
- Cảm ơn vì đã thích tớ, Mộc của tớ.
***
Thích là một chuyện, nhưng quay về hiện thực thì cuộc sống tôi vẫn không thay đổi. Vẫn tiếng cãi nhau của bố mẹ tôi. Về đến nhà, tôi không thể cười như ở cùng với cậu ấy bởi vì những âm thanh đó lúc nào tôi cũng có thể nghe thấy.
- Suốt ngày rượu, chè, tôi chán ông lắm rồi!
- Hừ, im mồm, biến ngay khỏi mắt tao.
Tiếng vỡ chén toang một cái. Tiếng hoảng sợ của mẹ tôi. Tiếng bố tôi lục tủ, lôi hết cái nọ cái kia ra để tìm tiền đi mua rượu.
Rồi khi tôi trượt đội tuyển Quốc Gia thì nói tôi lười, không có cố gắng. Không lấy một lời an ủi. Nói đã quen cũng đúng mà tủi thân cũng không sai. Chỉ là cứ nhắm mắt mà sống.
Ngoài trời mưa đầu mùa hạ, cái hơi đất bốc lên ngào ngạt thơm lên cánh mũi tôi. Tôi đã quen với âm thanh không mấy vui vẻ đấy. Mưa đến, mọi thứ bỗng trở nên nhạt nhòa trong mắt.
Bỗng dưng tôi thấy nhớ cậu ấy nhiều lắm, nhớ nụ cười của cậu ấy da diết.
Nhớ một người, không hẳn là gọi điện hay nhắn tin cho người ta nói nhớ. Nhớ của một đứa con gái như tôi đơn giản chỉ là gửi tâm tư vào những cảnh vật nơi tôi đã đi qua. Và tôi gửi nỗi nhớ đó vào mưa.
Cuộc sống gia đình tôi không mấy hạnh phúc như những gia đình khác nên từ nhỏ tôi đã lạnh nhạt mà sống. Thờ ơ mà sống với những thứ xung quanh. Nhưng khi cậu ấy đến, thế giới tâm hồn bỗng trở nên phong phú và đa dạng. Cậu ấy là niềm vui theo tôi suốt những năm tháng học trò, là nỗi niềm tôi giấu kín đến tận đáy lòng.
Và không thể tránh khỏi. Tôi phải chuyển nhà vào miền Nam. Trước khi đi cậu ấy nói:" Chỉ cần cậu còn đứng cùng tớ trên bầu trời này, tớ không sao hết. Tớ sẽ mãi nhớ cậu."
***
Cậu ấy đã nói thế. Cậu ấy đã nói sẽ mãi nhớ tôi. Nhưng tôi tự hỏi liệu lời nói đó còn tồn tại theo thời gian được hay không? Đã 3 năm kể từ ngày hôm đó, tôi chưa bao giờ quên cậu. Tôi nhớ những mùa hè chúng tôi đã đi qua, những chiều mưa chúng tôi đã bên nhau. Kí ức của tôi, là những lần đi dạo trên con đường cũ, dưới những tán phượng đỏ rực, là khi cậu ấy trao cho tôi cái ôm ấm áp nhất, là khi cậu ấy nhẹ nhàng thủ thỉ vào tai tôi:" Cảm ơn Mộc của tớ".
"Có tớ ở đây, tớ chống đỡ tất cả cho cậu, cậu chỉ cần yên tâm mà làm điều mình thích".
Đó là lời cuối trong bức email cậu ấy gửi cho tôi 3 năm trước.
Nhưng rồi tất cả cũng chỉ là hồi ức. Mà hồi ức thì không quay lại được. Và tôi gọi hồi ức của tôi, là cậu ấy.
Trời đang mưa, tôi đang nhớ cậu ấy. Mong một lần nào đó được gặp cậu ấy. Chỉ vậy thôi...

~ Nhím~



Read more

Thứ Bảy, 11 tháng 1, 2014

Tự Truyện Của 1 Cô Gái Bị Hiếp Dâm

Hai năm đã trôi qua, mọi chuyện đã trôi vào dĩ vãng, nhưng những cảm giác dằn vặt lỗi lầm trong tôi vẫn ray rứt khôn nguôi. Nó đến với tôi hằng đêm khi chồng tôi gần gũi tôi, mặc dầu tôi vẫn hưởng được những cảm giác âu yếm, cực khoái từ người chồng yêu dấu của mình nhưng tôi vẫn có gì đó mặc cảm tội lỗi ghê gớm. Nó khiến tâm tư tôi ray rứt. Tôi muốn viết ra những nỗi niềm của mình nhằm vơi đi chút nào hoặc có ai có thể hiểu hay đồng cảm với tôi… Tôi nhớ rất rõ vào một ngày giữa năm Tỵ, đêm đó là đêm vợ chồng tôi kỷ niệm ngày cưới sau hai năm hạnh phúc, và chúng tôi đã có một đứa con, nó vừa 1 tuổi, chúng tôi mở tiệc tại nhà và mời bạn bè thân tới dự, tất cả khoảng 20 người kể cả bạn của tôi và của chồng tôi. Giữa các bạn gái trong nhóm, tôi biết mình có gương mặt không đẹp, tôi chỉ cao 1m58 nhưng bù lại tôi có làn da trắng và chịu khó tập thể dục nên thân hình tôi cũng gợi cảm, để bù lại những khuyết điểm về sắc đẹp đêm đó tôi mặc một chiếc đầm thun trắng bó sát người, khoe những đường cong của người con gái 1 con mà tôi biết là rất gợi cảm, tôi muốn mình thật nổi bật đêm nay, và chính đó dẫn đến một sai lầm lớn nhất mà tôi sắp nói ở đây. Bữa tiệc bắt đầu với nhiều niềm vui, mọi người ai cũng khen tôi đẹp, trông rất hấp dẫn với chiếc đầm này, và nhất là các bạn trai trước đây ít có người chú ý đến tôi nhưng nay ai cũng hau háu nhìn tôi, những ánh mắt như muốn thiêu đốt tòan bộ thân thể tôi, và ánh mắt họ dại đi mỗi khi tôi khom người xuống rót rượu, người đàng trước thì hau háu nhìn vô khe ngực trắng nõn của tôi, đàng sau lưng thì mặc dù không nhìn nhưng với trực giác của phụ nữ thì tôi cũng biết họ đang chăm chú vào vòng 3 tròn trĩnh, vào đường gân của chiếc quần xilíp nổi rõ dưới lớp vải chiếc đầm, tôi muốn cho họ biết rằng tôi cũng là người hấp dẫn, đẹp như thế nào, và tôi cảm thấy vui thích vì điều đó. Tiệc được 1 tiếng thì tôi muốn đi vs. Nhà tôi bề ngang 4m nhưng dài tới 18m. Toilet và nhà tắm chung với nhau ở cuối nhà. Tôi đi sâu vào phía sau nhà, vừa mở cửa nhà tắm tính bật đèn thì một bàn tay nắm lấy tôi kéo mạnh vào trong, cửa liền sập lại, tôi giật mình lớn tiếng hỏi ai đó, tôi kêu hú họa tên của vài người bạn và nói giỡn gì kỳ vậy nhưng không một tiếng trả lời. Vừa hỏi vài câu, tôi đã bị hắn ép vào sát tường, hắn đặt tay xuống đùi tôi và vuốt ngược lên, chiếc váy của tôi đã thốc lên tận eo, và khi hắn vuốt tay xuống, chiếc quần xilip của tôi đã theo bàn tay hắn tụt xuống tận đầu gối, hắn làm lẹ quá, tôi chưa kịp định thần thì khúc dương vật của hắn đã chèn ngang vào giữa hai chân, tôi la lên thì đã bị người bạn đó bóp miệng đau điếng khiến tôi phải há hốc ra và ú ớ và người đó hôn tôi thật sâu, thật mãnh liệt ngấu nghiến lấy môi tôi, sức mạnh của tôi không thể đẩy nổi người bạn ra, và tôi chưa kịp la lên thì hắn nhét một chiếc khăn vào miệng tôi khiến tôi chỉ còn có thể ú ớ trong cổ họng, hắn chùn người xuống và xốc dương vật của hắn ngay vào vùng cấm, tôi nhớm người lên tránh né và khép chặt hai đùi, hắn lẹ làng co chân lên đạp quần xilíp của tôi xuống tận đất và dùng chân hắn dạng chân tôi ra hai bên, một lần nữa hắn xốc ngược lên một cách thô bạo, tôi la ú ớ đau đớn vì âm đạo tôi trong hòan cảnh này bị co rút và khô ran do quá sợ hãi. Tôi lại cảm thấy hắn quơ tay lấy chai gì đó xịt đầy lên dương vật hắn và bôi cả vào âm hộ tôi ướt đẫm, hắn lại thúc ngược lên lần nữa. Lần này thì tôi bị xâm chiếm thật sự rồi, tôi nghiến răng lắng nghe cái của nợ to tướng của hắn đi vào người tôi một cách từ từ, thú thật chưa bao giờ tôi có cảm giác người mình bị nong ra đến như vậy, âm đạo từng một lần sinh nở của tôi cũng không hề rộng đối với cái của hắn, khi hắn thúc lên vào người tôi, cảm giác lúc đó như lần đầu tôi bị chồng tôi phá trinh, cái đầu khấc to bự của hắn khó nhọc tách đôi âm đạo tôi ra, trong bóng tối, tôi gồng cứng người, tim tôi đập thình thình như trống làng, tôi sợ kinh khủng, tôi giãy lên vài lần thì dương vật hắn đã ngập sâu trong người rồi, không còn cách nào khác, tôi đành cắn răng chịu đựng cho sự việc qua nhanh, nhưng không như chồng tôi khỏang vài phút là xong, người này làm rất chậm rãi, hắn ấn tôi vào sát tường, hai tay hắn tay nắm giử đôi tay tôi dí chặt vào vách, hai chân kềm sát đôi chân tôi dạng ra, cứ thế hắn thúc ngược lên, chắc khoảng năm phút trôi qua mà không thấy người đó có dấu hiệu dừng lại, dương vật hắn cứ liên tục cọ sát mãnh liệt trong âm đạo tôi và dần dần người tôi bỗng nổi da gà lên và tôi nhận thức được rõ ràng cái dương vật lạ cọ sát trong âm đạo mình như thế nào, tôi cảm thấy âm đạo mình được ních chật căng, những ma sát giữa dương vật hắn và âm đạo tôi làm tôi nhớ lại những ngày xa xưa, cảm giác trong những đêm động phòng với chồng, đã to mà nó còn dài hơn của chồng tôi, tôi biết vì đầu khấc của hắn đã chạm tử cung tôi rồi mà phía ngoài âm hộ tôi chưa cảm nhận sự đụng chạm ở gốc dương vật, và càng lúc nó càng cứng ngắc như khúc củi. Hắn cứ thúc ngược lên đều đều và mạnh hơn, đầu khấc của hắn cứ thúc ịch ịch lên tử cung làm tôi khó chịu kinh khủng, do hắn cao hơn tôi nên mặc dù tôi đã cố kiễng cao chân lên nhưng cũng không thóat, có đôi lúc hắn thúc thẳng người lên, dường như cái tử cung rên siết với sức nặng của người tôi, tôi như chơi vơi bằng hai ngón chân cái và bằng…dương vật của hắn, mất thăng bằng, tôi bấu chặt lưng hắn, giữa lúc ấy cơ bụng tôi bắt đầu co giật nhẹ, tôi cảm thấy người mình nóng dần lên, không phải cái nóng do tôi vật lộn với hắn mà cái nóng hừng hực như những lúc tôi muốn gần chồng, rồi tôi cảm thấy trong từ sâu trong cửa mình, âm dịch tự tuôn ra không thể kềm lại được và tôi sợ hãi khi nhận ra cơn sướng râm ran từ sâu thẳm nơi tử cung xuất hiện và bắt đầu lan tỏa, tôi không muốn có cảm giác sung sướng với người đàn ông không phải chồng của mình, tôi vùng vẫy quyết liệt hơn. Tôi đấm bùm bụp vào ngực hắn, tôi giãy giụa cố tránh thoát khúc gân đang lèn cứng giữa háng mình, nhưng hình như càng chống cự càng làm cho dương vật hắn vào sâu hơn, của hắn dài quá, tôi đã cố nhón hết chân lên rồi mà vẫn cảm giác sức ép lên tử cung vẫn gia tăng, hắn thấy tôi vùng vẫy quá nên còn thúc dữ dội hơn, bụng tôi co giật mãnh liệt, những đợt cảm giác tê rần từ âm hộ chạy dọc bên trong đùi tôi kéo dài xuống hai chân làm tôi bủn rủn, trời ơi, cái điều tôi thật sự không bao giờ muốn sắp sửa xảy ra, không biết làm thế nào nữa, tôi nghiến chặt răng kềm hãm cảm giác sướng khóai khốn nạn đang lăm le bùng nổ. Nhưng ngay sau đó cơ thể tôi đã không chịu nổi kích thích quá mãnh liệt, với dương cụ quá khổ của hắn, hắn đã kích thích tận cùng những sợi thần kinh cảm giác sâu thẳm nhất của tôi, nơi mà chồng tôi chẳng bao giờ chạm tới, hắn đã làm cho tử cung tôi phải co thắt từng hồi, những co giật sâu thẳm trong âm đạo đã kích ngất tôi, những cảm giác mà hắn mang tới thật lạ lẫm…. Miệng tôi cứ há ra, khô khốc, trời ơiiii…..cứu con….trong bóng đêm, tôi ngửa mặt lên trời mà thầm kêu, và dường như hắn đọc được cảm xúc cơ thể tôi, hắn hình như là quỷ quái, rồi hắn cúi xuống, lưỡi hắn xoắn xít lấy núm vú tôi và miệng hắn bú chùn chụt vào bầu vú tôi như đứa trẻ thơ khiến tôi ngây dại, những cảm giác từ bầu vú cộng với cảm giác kích thích tột độ từ bên dưới khiến đôi chân tôi giật rung lên bần bật, hai bắp đùi tự nhiên cứ quíu lại ngấu nghiến khúc gân to tướng giữa háng mình, tôi đứng không vững phải khụy gối xuống, tôi nhớ lúc đó hắn bế thốc tôi lên bằng cách luồn tay bợ hai đùi tôi lên dang rộng ra ép chặt hai bên hông hắn, lưng tôi áp vào tường rồi hắn nắc như điên, thọc dương vật vô *** tôi thật mạnh nghe ọc ọc…, rồi hắn ép chặt, đẩy dương vật thật mạnh như muốn ghim tôi vào tường, đầu khấc của hắn ép chặt vô tử cung tôi, tôi cảm nhận được cổ tử cung mình đang nhíp nhíp mút chặt lấy đầu khấc của hắn, rồi tự nhiên tôi ưỡn người lên cứng đơ, đôi chân cứ giựt giựt hai bên hông hắn như đang động kinh, đầu óc tôi mờ mịt, không biết có phải do sự kiềm hãm nãy giờ hay không mà cơn cực khoái bùng nổ thình lình và dữ dội như một quả bom…. Hai bắp đùi tôi xiết cứng lấy hông hắn, và chưa bao giờ tôi đạt hai đỉnh điểm cực khoái liên tiếp nhau như vậy, âm hộ tôi xiết chặt từng đợt, cả người tôi co rút lại, thả lỏng ra rồi co rút lại thêm lần nữa, tôi bấu chặt lấy lưng hắn….. Tôi như ngất đi vài phút… tỉnh lại, thoát khỏi sự việc không mong muốn, tôi thều thào nói với hắn là hãy thôi đi, hãy buông tha cho tôi, như vậy đủ rồi nhưng người đó vẫn không một tiếng trả lời, dương vật hắn vẫn còn cứng ngắc trong âm đạo tôi. Hắn chỉ ngưng lại nhưng vẫn giữ nguyên dương vật trong người tôi, hắn bắt đầu vuốt ve khắp thân thể tôi, hôn vào cổ tôi, liếm trái tai tôi và thì thào nói vào tai tôi: em có sướng không…. em có sướng không…. em có thân hình thật tuyệt vời, để anh yêu em nữa nhé, ….. tôi lắc đầu quầy quậy cố sức đẩy hắn ra…. Hắn cứ ôm tôi thật chặt và thì thầm….thôi mà….em đừng dối lòng nữa mà….. em không sướng, không muốn anh thế sao lúc nãy lại rên lên. Trời ơi nghe hắn nói mà tôi rối bời, quả thật tôi có rên lên sao, quả thật tôi cũng không biết nữa….. nhưng nếu thật vậy thì lòng tôi không muốn thế nhưng quả thật tình ngay lý gian….. tôi ấm ức không thể trả lời và tôi khóc như mưa… vậy thêm một lần nữa nhé, hắn nói và hắn cười nhẹ rồi hắn tiếp tục bú vú tôi và vuốt ve tôi một cách hết sức dịu dàng, từ tốn, không còn sức lực, tôi đành để yên. Hắn đặt tôi đứng xuống đất, mặc cho tôio khóc lóc van xin, hắn ép tôi xoay người lại, đè người tôi cúi xuống, hai tay tôi chống vào tường và hắn phủ lên người tôi từ đàng sau, hắn vuốt ve dọc sống lưng tôi, thầm thì vào tai tôi: em có tấm lưng ong thật tuyệt vời, mềm mại, mịn màng, em có con rồi mà sao eo em vẫn thon nhỏ quá vậy, nhưng vòng 3 của em quả thật đã nở nang hơn xưa rất nhiều, em có biết là tối nay anh rất ham muốn được sở hữu bộ mông tròn trỉnh này của em không, được nhét con c. anh vào giữa bộ mông này không, và hắn còn nói nhiều lời khó nghe nữa,… rồi hắn nói với tôi rằng: thành thật xin lỗi em và thằng Việt, anh không thể kiềm chế được, em ngon quá… nghe hắn nói tôi hiểu được vì sao xảy ra cớ sự này, tôi thầm trách mình vì đã quá chăm sóc mình tối nay. Nói lý do xong, hắn vuốt ve, hôn hít khắp bộ mông tôi, kéo dạng hai chân tôi ra, quỳ xuống, hắn úp mặt vào khe mông tôi và hôn, mà liếm vào âm hộ tôi, hai tay hắn chòang lấy đôi chân tôi mà vuốt ve từ mông xuống đùi rồi ngược lên, rồi hắn nhét lưỡi vào âm đạo tôi mà liếm sì sọap, tôi bị chống hai tay vào tường đứng khom lưng xuống và trong bóng tối lắng nghe tiếng sì sụp và tưởng tượng một người đàn ông đang úp mặt vào giữa hai mông mình mà mặt tôi nóng ran…. Hắn đứng thẳng lên, hai tay hắn vịn lấy mông tôi và nhấn dương vật của hắn vào, dù hơn một lần chấp nhận dương vật hắn, tôi vẫn cảm thấy của hắn cộm kinh khủng trong giữa đôi chân mình, không tự chủ được, tự nhiên tôi dạng hai chân rộng ra, hắn xuyên dần vào người tôi thật ngọt ngào, và hắn nhịp đều đặn như máy, và một lần nữa dương vật hắn cọ sát mãnh liệt trong tôi, dương vật hắn như cái chày thúc ịch ịch vào nơi tận cùng âm đạo tôi, hắn dịu dàng kéo thân thể tôi cùng hòa với nhịp điệu của hắn, và một lần nữa thân thể tôi lại phản lại chính tôi, luồng cảm giác râm ran sâu thẳm trong bụng tôi chạy dần lên hai bầu ngực và lên thẳng óc tôi, đẩy mặt tôi ngửa lên trời và kéo lưng tôi ưỡn sâu xuống, tôi biết với tư thế này, tôi không khác gì một con điếm chuyên nghiệp đứng chổng mông đưa tòan bộ âm hộ cho khách, nhưng bây giờ tôi không thể kiểm sóat cơ thể tôi,…. tôi cảm nhận sự va chạm bạch bạch giữa hai mép âm hộ với hai quả trứng của hắn, khóai cảm tăng nhanh, đôi chân tôi lại tê rần run rẩy, tôi biết tôi sắp là người thua cuộc thì hắn gia tăng tốc độ, hơi thở gấp gáp hơn, và cái của hắn nở to hơn trong âm đạo, tôi biết hắn sắp đến, mà tôi nhớ lại tôi đang ở giữa kỳ kinh nguyệt, ôi, không thể được, tôi cuống cuồng đẩy hắn ra, tôi cố đứng thẳng lên nhưng không thể vì hắn gập người xuống ôm chòang lấy tôi, tay hắn chụp lấy bầu vú tôi mà se nắn, một bàn tay luồn xuống âm hộ xoa nhẹ lên hột đậu của tôi, hắn thì thầm những lời dâm ngữ, trí óc tôi mờ mịt dần, lấy hết tinh thần, tôi la lên: anh…anh…ôiiii…..đừng đừng mà anh, xin đừng, em đang giữa kỳ….. tôi với tay ra sau đẩy hắn ra nhưng không kịp, hắn đã xuất tinh, từng luồng tinh dịch nóng bỏng ào ạt tuôn thẳng vô tử cung làm tôi gục hẳn vô vách, run bắn người lên, cực khoái liền ập đến tức khắc, các ngón chân tôi quắp chặt xuống đất, tòan thân tôi giật rung lên, tôi lắng nghe tử cung mình co thắt hút đầy chất dịch tội lỗi vào trong mà nước mắt tôi tràn mi….hắn ra nhiều quá óc ách trong bụng tôi, …hình ảnh viên thuốc tránh thai khẩn cấp trong ngăn tủ lóang thóang trong trí nhớ của tôi ….cơn cực khoái đã làm cho tôi quỵ xuống, hắn cũng quỵ xuống nằm sấp lên tôi trên sàn nhà…..hắn hôn tôi đám đuối, không còn một chút hơi sức nào nữa, tôi buông thỏng tay chân nằm sải lai, mắt tôi nhắm nghiền, tôi mong đây chỉ là giấc mơ…… Sau đó hắn lẳng lặng bỏ ra, tôi nằm yên một lúc, hổ thẹn, nhục nhã, rã rời, hắn đã đi một lúc mà âm đạo tôi thỉnh thỏang vẫn còn mấp máy khe khẽ, tôi rặn cho tinh dịch hắn trào ra hết mới đứng dậy lò mò bật cái đèn, ánh sáng bùng dậy soi rõ mọi thứ, trong phòng tắm, chiếc váy trắng của tôi nằm bùi nhùi một đống, chổ ban nãy là những vệt tinh khí của tôi và hắn chảy ra, tôi nhìn mình trong gương và bật khóc, không thể ngờ là tôi đã như vậy với một trong những người bạn mà tôi không biết là ai, và tấm thân này đã không còn trong sạch với chồng, tôi cảm thấy ghê tởm mình quá, tôi tắm thật nhanh, vệ sinh dọn dẹp và thay bộ đồ mới, tôi nhìn đồng hồ thì khỏang hơn nửa giờ trôi qua, vậy hắn đã cưỡng bức tôi trong khỏang 30 phút và làm cho tôi tột đỉnh nhiều lần, tôi cũng không nghĩ mình có được nhiều lần tột đỉnh trong thời gian ngắn như vậy. Đôi chân tôi mỏi rã rời nhưng tôi vẫn cố gắng đi ra thì thấy ông xã gần như đã say mèm, nhìn quanh mãi không thấy một ai khả nghi, tôi đành bấm bụng chịu vậy chứ kkhông dám nói ra. Cho đến nay đã 5 năm trôi qua, hầu như hình ảnh, cảm giác đêm đó cứ ám ảnh tôi hòai, mình có tội lỗi với chồng tôi quá lớn, nhưng đồng thời tôi không thể tin được chính mình lại có thể đạt cực khoái mãnh liệt như vậy với người lạ, và điều đó làm tôi không yên….tôi như vậy có bình thường không hay bị bệnh gì đó mà tại sao khi bị người lạ cưỡng bức như thế mà tôi lại đạt được khóai cảm lớn và nhiều lần như vậy, mà tôi chẳng hề yêu hắn, cũng chẳng hề biết hắn là ai? Tôi có tội lỗi lớn quá chăng? Mặc cảm tội lỗi cứ ray rứt trong tôi mãi.
Read more

Select Category